Thi Thiên 78:70-72 nói gì về Đa-vít chăn dân Chúa
Ngữ cảnh của Thi Thiên 78
Thi Thiên 78 là một bài thơ lịch sử do A-sáp soạn thảo, kể lại hành trình đức tin của dân Y-sơ-ra-ên từ thời tổ phụ đến thời Đa-vít. Toàn bộ Thi Thiên nhấn mạnh lòng thương xót của Đức Chúa Trời giữa sự bất trung của dân Ngài. Từ câu 1 đến 8, tác giả kêu gọi: "Hỡi dân sự ta, hãy lắng tai nghe luật pháp ta; Hãy nghiêng tai qua nghe lời của miệng ta" (Thi Thiên 78:1, Bản Truyền Thống). Mục đích là dạy dỗ thế hệ sau để họ "để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, Không hề quên các công việc Ngài, Song gìn giữ các điều răn của Ngài" (Thi Thiên 78:7).
Thi Thiên ôn lại các sự kiện lớn: sự giải cứu khỏi Ai Cập, man-na từ trời, nước từ đá, và sự nổi loạn của dân. Dù Chúa ban phước, họ vẫn phản nghịch. Đến câu 68-72, Thi Thiên chuyển sang điểm sáng: Chúa chọn chi phái Giu-đa và Đa-vít làm người chăn giữ dân Ngài. Đây là đỉnh cao của lòng nhân từ Chúa, sau bao lần đoán phạt các thầy tế lễ và vua Sau-lơ.
Nội dung Thi Thiên 78:70-72
Ba câu Kinh Thánh trọng tâm viết: "Ngài cũng chọn Đa-vít là tôi tớ Ngài, Bắt người từ các chuồng chiên: Ngài đem người khỏi bên các chiên cho bú, Đặng người chăn giữ Gia-cốp, là dân sự Ngài, Và Y-sơ-ra-ên, là cơ nghiệp Ngài. Như vậy, người chăn giữ họ theo sự thanh liêm lòng người, Và lấy sự khôn khéo tay mình mà dẫn dắt họ" (Thi Thiên 78:70-72, Bản Truyền Thống).
"Ngài cũng chọn Đa-vít là tôi tớ Ngài, Bắt người từ các chuồng chiên... người chăn giữ họ theo sự thanh liêm lòng người, Và lấy sự khôn khéo tay mình mà dẫn dắt họ."
Đức Chúa Trời chủ động "chọn" Đa-vít từ vị trí khiêm nhường – chăn chiên – để lãnh đạo dân Ngài. Hình ảnh "từ các chuồng chiên" và "khỏi bên các chiên cho bú" gợi nhớ nghề nghiệp thực tế của Đa-vít, như được ghi trong 1 Sa-mu-ên 16:11: "Gie-sê thưa rằng: Còn một đứa con trai út, nó đang chăn chiên". Sa-mu-ên đã xức dầu cho Đa-vít, và "Từ ngày đó trở đi, Thần của Đức Giê-hô-va cảm động Đa-vít" (1 Sa-mu-ên 16:13).
Đa-vít được gọi chăn "Gia-cốp... Y-sơ-ra-ên", dân và cơ nghiệp của Chúa. Ông chăn giữ bằng "sự thanh liêm lòng" (integrity of heart) và "sự khôn khéo tay" (skillful hands). Không phải sức riêng, mà Chúa trang bị để Đa-vít dẫn dắt dân với tấm lòng ngay thẳng và tài năng thực tiễn.
Ý nghĩa về vai trò lãnh đạo của Đa-vít
Đa-vít là hình mẫu người chăn lý tưởng. Ông không tìm kiếm ngôi vị; Chúa chọn ông từ đồng cỏ. Trong đời Đa-vít, ông bảo vệ dân khỏi kẻ thù (như đánh Phi-li-tin), dẫn dắt thờ phượng Chúa (mang hòm giao ước về), và tổ chức hội thánh sơ khai với âm nhạc ngợi khen.
"Thanh liêm lòng" phản ánh đời sống cầu nguyện, ăn năn của Đa-vít (xem Thi Thiên 51). "Khôn khéo tay" thể hiện tài lãnh đạo quân sự, ngoại giao, và xây dựng đền tạm. Dù sa ngã, Đa-vít luôn quay về Chúa, khác với Sau-lơ kiêu ngạo. Qua Đa-vít, Chúa ổn định vương quốc, chuẩn bị cho Đấng Mê-si đến từ dòng dõi ông (2 Sa-mu-ên 7:12-16).
Ứng nghiệm trong Tân Ước
Thi Thiên 78 chỉ về Chúa Giê-xu Christ, Đấng chăn chiên tối thượng. Ngài phán: "Ta là người chăn hiền lành; người chăn hiền lành vì chiên mình phó sự sống mình" (Giăng 10:11). Giống Đa-vít, Chúa Giê-xu từ nguồn khiêm nhường (con mộc), hy sinh vì bầy. Ê-sai 44:28 tiên tri Đa-vít như hình bóng Đấng Chăn Nhân Lành.
Chúa Giê-xu ủy thác cho các môn đồ: "Hãy chăn chiên ta" (Giăng 21:17). Tân Ước dạy lãnh đạo Hội Thánh chăn bầy tương tự Đa-vít: "Anh em hãy giữ lấy mình, và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời" (Công vụ 20:28). "Ấy chính Ngài đã cho... kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư, để các thánh đồ được trọn vẹn" (Ê-phê-sô 4:11-12). Phi-e-rơ khuyên: "Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em... chẳng phải vì lợi dơ bẩn, bèn là hết lòng mà làm; cũng chẳng phải lấy quyền cai trị, bèn là làm gương cho bầy" (1 Phi-e-rơ 5:2-3).
Áp dụng cho đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay
Trong bối cảnh Việt Nam hôm nay, với thử thách kinh tế, dịch bệnh, và áp lực xã hội, Cơ Đốc nhân cần nhìn Đa-vít như gương sáng. Mục sư, trưởng lão phải chăn bầy bằng "thanh liêm lòng" – sống thánh khiết, cầu nguyện, tránh tham lam. "Khôn khéo tay" nghĩa là quản lý hội thánh hiệu quả: tổ chức thờ phượng, giúp đỡ anh em nghèo, chia sẻ Phúc Âm giữa cộng đồng.
Đời sống cá nhân: Mỗi tín hữu là "chiên" trong bầy Chúa. Chúng ta học theo Đa-vít, khiêm nhường phục vụ từ vị trí thấp kém – công nhân, nông dân, sinh viên. Trong những ngày sau cùng, khi gian nan tăng (Ma-thi-ơ 24:12), hãy trông cậy Đấng Chăn Nhân Lành. Hội thánh Việt Nam đang tăng trưởng; các lãnh đạo cần noi Đa-vít để giúp đỡ lẫn nhau, vượt khó khăn bằng đức tin.
Ví dụ, trong đại dịch, nhiều mục sư Việt Nam vẫn chăn bầy online, thăm viếng, phân phát thực phẩm – thể hiện khôn khéo tay và thanh liêm lòng. Chúng ta phải dạy con cháu lịch sử đức tin, như Thi Thiên 78 dạy, để thế hệ mai sau không quên Chúa.
Kết luận: Lời kêu gọi chăn giữ theo tấm lòng Đa-vít
Thi Thiên 78:70-72 nhắc nhở: Chúa chọn người khiêm nhường để chăn dân Ngài. Đa-vít là gương, Chúa Giê-xu là sự ứng nghiệm, và Hội Thánh hôm nay là nơi áp dụng. Cơ Đốc nhân Việt Nam hãy cầu xin Chúa ban lãnh đạo thanh liêm, khôn khéo, để bầy chiên vững mạnh giữa bão tố. Hãy để Chúa dẫn dắt, vì "Đức Chúa Trời là Đấng chăn giữ tôi; tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì" (Thi Thiên 23:1).
(Bài viết khoảng 1200 từ)