Câu gốc: „Vì chúng ta bước đi bởi đức tin, chớ chẳng phải bởi mắt thấy."
— 2 Cô-rinh-tô 5:7 (Bản Truyền Thống 1925)
Trong vỏn vẹn một câu ngắn gọn, sứ đồ Phao-lô đã gói trọn bản chất sâu xa nhất của đời sống Cơ Đốc nhân: không phải bước đi theo những gì mắt thịt nhìn thấy, mà là bước đi theo những gì đức tin tin chắc. Đây không phải là triết lý trừu tượng — đây là một tuyên ngôn sống động về cách một người tin Chúa định hướng toàn bộ cuộc đời mình trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời.
I. Bối Cảnh Văn Học và Thần Học của 2 Cô-rinh-tô 5
Để hiểu đúng câu 5:7, chúng ta cần đặt nó vào bối cảnh rộng hơn của đoạn 2 Cô-rinh-tô 4–5. Phao-lô đang đối diện với những áp bức, gian khổ và sự yếu đuối của thân xác (4:8-12), nhưng ông không vì thế mà mất hi vọng. Ông so sánh thân xác con người như "nhà tạm" (οἰκία τοῦ σκήνους — *oikia tou skēnous*), dễ bị phá hủy, nhưng ông trông chờ "một nhà đời đời trên trời" (5:1).
Trong khung thần học này, câu 5:7 là nền tảng của sự chịu đựng — lý do tại sao Phao-lô và các Cơ Đốc nhân có thể kiên trì dù không thấy bằng mắt những lời hứa của Đức Chúa Trời được thành toàn.
- 2 Cô-rinh-tô 4:17–18 — "Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm thời của chúng ta làm nên cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời… vì chúng ta chẳng chú mục vào những vật thấy được, bèn vào những vật không thấy được."
- 2 Cô-rinh-tô 5:6–7 — Niềm tin vào sự hiện diện của Chúa dù chúng ta hiện "xa cách Chúa" về mặt thể xác.
II. Phân Tích Nguyên Văn Hy Lạp
Câu gốc tiếng Hy Lạp: διὰ πίστεως γὰρ περιπατοῦμεν, οὐ διὰ εἴδους (*dia pisteōs gar peripatoumen, ou dia eidous*)
| Từ Hy Lạp | Phiên âm | Nghĩa gốc | Ý nghĩa sâu hơn |
|---|---|---|---|
| περιπατοῦμεν | peripatoumen | chúng ta bước đi | Lối sống thường ngày, cách hành xử liên tục — không phải một hành động đơn lẻ mà là toàn bộ phương cách sống |
| πίστεως | pisteōs | đức tin | Từ gốc *pistis* — tin tưởng, trung thành, phó thác hoàn toàn. Có hàm ý quan hệ cá nhân với Đấng đáng tin cậy |
| εἴδους | eidous | mắt thấy / hình dạng | Từ *eidos* — hình thức bên ngoài, diện mạo có thể quan sát. Trái nghĩa với thực tại vô hình của Đức Chúa Trời |
| διά | dia | bởi / qua | Phương tiện hoặc phương thức — đức tin là phương tiện của đời sống Cơ Đốc nhân |
Từ περιπατέω (peripateō) trong tiếng Hy Lạp được sứ đồ Phao-lô dùng rất nhiều lần để mô tả lối sống đạo đức và thuộc linh (Rô-ma 6:4; Ga-la-ti 5:16; Ê-phê-sô 5:2, 8, 15). Đây không phải một bước đi ngẫu nhiên, mà là một lối đi có chủ đích, có hướng dẫn — và phương tiện hướng dẫn đó là đức tin (*pistis*).
Còn từ εἴδους (eidous) ám chỉ những gì mắt thịt thấy được — tức là thực tại vật chất, cảm giác, hoàn cảnh trước mắt. Phao-lô không nói thế giới thực tại là xấu, nhưng ông khẳng định rằng thực tại vô hình còn thật hơn thực tại hữu hình (Hê-bơ-rơ 11:1).
III. Đức Tin Là Gì? — Định Nghĩa Theo Kinh Thánh
Hê-bơ-rơ 11:1 định nghĩa: "Vả, đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều mình đương trông mong, là bằng cớ của những điều mình chẳng xem thấy."
Trong tiếng Hê-bơ-rơ, từ tương đương với đức tin là אֱמוּנָה (*emunah*) — có gốc từ động từ *aman*, nghĩa là vững chắc, đáng tin cậy, trung thành. Đức tin Kinh Thánh không phải là sự mù quáng hay cảm xúc, mà là sự phó thác vào một Đức Chúa Trời đáng tin cậy dựa trên nền tảng của Lời Ngài đã được minh chứng qua lịch sử.
Hê-bơ-rơ 11 là chương "Đại sảnh Đức Tin" — liệt kê những nhân vật đã bước đi bởi đức tin:
- Áp-ra-ham rời quê hương "chưa biết mình đi đâu" (11:8)
- Môi-se từ bỏ "cung vàng điện ngọc" để đi cùng dân Đức Chúa Trời (11:25–26)
- Nô-ê đóng tàu "về những điều chưa thấy" (11:7)
Tất cả họ đều có một điểm chung: hành động của họ vượt ra ngoài những gì mắt thấy, được thúc đẩy bởi niềm tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời.
IV. Bước Đi Bởi Đức Tin — Không Phải Bởi Mắt Thấy
Sự tương phản giữa đức tin và mắt thấy không có nghĩa là đức tin là vô lý hay phủ nhận thực tại. Đây là sự tương phản giữa hai tầng thực tại:
- Thực tại hữu hình — những gì chúng ta cảm nhận bằng giác quan: hoàn cảnh khó khăn, sức khỏe suy yếu, tương lai mờ mịt, sự thất bại…
- Thực tại vô hình — những gì Đức Chúa Trời tuyên bố là thật: ân điển Ngài đủ cho chúng ta (12:9), sự chăm sóc của Cha Thiên Thượng (Ma-thi-ơ 6:25–34), sự sống đời đời trong Đấng Christ…
Phao-lô xác nhận điều này trong Rô-ma 8:24–25: "Vả, chúng ta được cứu trong sự trông cậy; nhưng điều người ta đã trông thấy rồi, thì không còn trông cậy nữa; vì ai lại trông cậy điều mình đã thấy bao giờ?"
Và trong Rô-ma 4:18-20, Áp-ra-ham là mẫu gương: "Dầu không còn trông cậy, người vẫn còn trông cậy… Người không yếu đức tin khi thấy thân mình đã chết… Người chẳng hề nghi ngờ đến lời hứa của Đức Chúa Trời."
Bước đi bởi đức tin, do đó, là chọn tin vào lời của Đức Chúa Trời hơn là tin vào những gì hoàn cảnh đang nói với chúng ta.
V. Đức Tin Được Nuôi Dưỡng Như Thế Nào?
Rô-ma 10:17 — "Đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đức Chúa Trời được rao giảng."
Đức tin không tự nhiên mà có — nó được nuôi dưỡng qua:
- Lời Kinh Thánh — mỗi buổi sáng đọc Lời Chúa là nạp thêm nhiên liệu cho đức tin (Thi Thiên 119:105)
- Cầu nguyện — gặp gỡ Đức Chúa Trời cá nhân, xây dựng mối quan hệ tin cậy (Phi-líp 4:6–7)
- Hội Thánh — được xây dựng bởi anh chị em đồng đức tin (Hê-bơ-rơ 10:24–25)
- Nhớ lại sự thành tín của Đức Chúa Trời — như Đa-vít nhớ lại Đức Chúa Trời đã giải cứu ông khỏi sư tử và gấu trước khi đối mặt Gô-li-át (1 Sa-mu-ên 17:37)
VI. Ứng Dụng Thực Tiễn Trong Đời Sống Hằng Ngày
Làm thế nào để thực sự "bước đi bởi đức tin" mỗi ngày? Dưới đây là những ứng dụng cụ thể:
1. Khi đối mặt với lo lắng và sợ hãi
Thay vì để những gì mắt thấy (tin tức xấu, hoàn cảnh bất ổn) kiểm soát tâm hồn, hãy tuyên xưng lời Chúa: "Chúa là Đấng chăn giữ tôi; tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì" (Thi Thiên 23:1). Đây là hành động của đức tin — chọn tin Lời Chúa hơn là cảm xúc.
2. Khi phải ra quyết định quan trọng
Châm Ngôn 3:5–6: "Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con; phàm trong các việc làm của con, khá nhận biết Ngài, thì Ngài sẽ chỉ dẫn các nẻo của con." Bước đi bởi đức tin nghĩa là cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn và tin rằng Ngài sẽ làm, thay vì chỉ dựa vào sự tính toán của riêng mình.
3. Khi trải qua đau khổ và thử thách
Như Phao-lô trong ngữ cảnh của 2 Cô-rinh-tô 5, ông nhìn vượt qua "nhà tạm" đang tan rã để nhìn đến "nhà đời đời." Đức tin giúp chúng ta nhìn thử thách trong ánh sáng của cõi đời đời — "hoạn nạn nhẹ và tạm thời" so với "sự vinh hiển cao trọng đời đời" (2 Cô-rinh-tô 4:17).
4. Khi cần tha thứ và yêu thương
Bước đi bởi đức tin có nghĩa là tha thứ khi cảm xúc không muốn tha, vì chúng ta tin vào lời Chúa Giê-xu: "Nếu các ngươi tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ tha lỗi cho các ngươi" (Ma-thi-ơ 6:14). Đây là hành động đức tin vượt qua cảm giác.
5. Trong từng bước tiến của ơn gọi
Đức Chúa Trời thường không cho chúng ta thấy toàn bộ con đường trước. Ngài chỉ cho thấy từng bước một (Thi Thiên 119:105 — "Lời Chúa là ngọn đèn soi bước chân tôi, ánh sáng chiếu đường lối tôi.") Đức tin là bước đi trong ánh sáng Ngài đang ban cho, dù không thấy hết cả con đường.
VII. Chúa Giê-xu — Mẫu Gương Tối Thượng của Đức Tin
Hê-bơ-rơ 12:2 kêu gọi chúng ta: "Nhìn xem Đức Chúa Giê-xu, là cội rễ và cuối cùng của đức tin." Ngài là người đã bước đi bởi đức tin một cách hoàn hảo nhất. Tại vườn Ghết-sê-ma-nê, Ngài nhìn thấy cây thập tự đang đến — một thực tại vô cùng đau đớn và khủng khiếp — nhưng Ngài đã cầu nguyện: "Không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha" (Lu-ca 22:42). Đó là đức tin tột đỉnh: tin vào tình yêu và kế hoạch của Đức Chúa Trời dù hoàn cảnh trước mắt là thập tự giá.
Và kết quả của đức tin đó là gì? Sự phục sinh vinh hiển! Những gì mắt thấy là cái chết — nhưng đức tin đã nhìn thấy sự sống lại.
Kết Luận — Lời Khích Lệ
2 Cô-rinh-tô 5:7 không chỉ là một câu Kinh Thánh để thuộc lòng — đó là bản tóm tắt của toàn bộ đời sống Cơ Đốc nhân. Chúng ta sống trong thế giới hữu hình, nhưng chúng ta được kêu gọi để được định hướng bởi thực tại vô hình của Vương Quốc Đức Chúa Trời.
Mỗi ngày, chúng ta có lựa chọn: bước đi theo những gì mắt thấy — hoàn cảnh, nỗi sợ, sự thất vọng — hoặc bước đi bởi đức tin — tin vào Lời Chúa, sự thành tín của Ngài, và tình yêu không bao giờ thay đổi của Ngài.
Hãy nhớ lời khích lệ của Phao-lô trong Ga-la-ti 6:9: "Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt." Và Hê-bơ-rơ 10:38: "Người công bình sẽ sống bởi đức tin."
Bước đi bởi đức tin không có nghĩa là bạn không thấy bóng tối — mà có nghĩa là bạn tin rằng Đấng đang cầm tay bạn còn thật hơn bóng tối đó.
Nguyện Đức Chúa Trời ban cho mỗi chúng ta đức tin không lay chuyển để mỗi ngày thực sự "bước đi bởi đức tin, chớ chẳng phải bởi mắt thấy" — cho đến ngày chúng ta thấy Ngài mặt đối mặt. A-men.