Áp dụng bài học Kinh Thánh khi tuyệt vọng

Làm sao áp dụng bài học Kinh Thánh khi tuyệt vọng

Trong cuộc sống, ai cũng có lúc rơi vào tuyệt vọng: mất việc, bệnh tật, gia đình tan vỡ, hay những khó khăn chồng chất khiến lòng người chùn xuống. Là Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay, chúng ta đối mặt với nghèo đói ở vùng sâu vùng xa, thất nghiệp sau đại dịch, bệnh nan y trong hệ thống y tế quá tải, và áp lực mưu sinh hàng ngày. Nhưng Kinh Thánh dạy chúng ta không phải chìm trong bóng tối, mà áp dụng lời Chúa để vượt qua. Bài viết này phân tích từ góc nhìn Kinh Thánh, bám sát các câu chuyện và lời hứa, giúp anh em áp dụng thực tế vào đời sống hội thánh và cá nhân.

Tuyệt vọng là cơ hội để đức tin được thử nghiệm

Kinh Thánh không né tránh thực tế tuyệt vọng, nhưng khẳng định Chúa dùng nó để rèn luyện chúng ta. Sứ đồ Phao-lô viết:

"Cũng chẳng những vậy thôi, nhưng trong hoạn nạn cũng nhờ hoạn nạn sanh ra sự nhịn nhục, sự nhịn nhục sanh ra sự tinh sạch, sự tinh sạch sanh ra sự trông cậy; sự trông cậy ấy không làm cho chúng ta hổ thẹn, vì sự yêu thương của Đức Chúa Trời được rải ra trong lòng chúng ta bởi Đức Thánh Linh đã được ban cho chúng ta" (Rô-ma 5:3-5).

Hoạn nạn không phải ngẫu nhiên; nó sinh ra nhịn nhục, dẫn đến hy vọng vững chắc nhờ Thánh Linh. Ở Việt Nam, nhiều anh chị em ở miền núi Tây Nguyên hay Đồng Bằng Sông Cửu Long mất mùa lũ lụt, thất nghiệp đô thị hóa, nhưng qua cầu nguyện nhóm nhỏ, họ học nhịn nhục, chia sẻ gạo mẻ, và thấy Chúa thêm sức.

Gia-cơ cũng khuyên:

"Hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề cũng bằng niềm vui lớn được; vì biết rằng sự thử thách đức tin sinh ra sự nhịn nhục. Nhưng sự nhịn nhục hãy làm trọn việc mình, hầu cho anh em trọn vẹn, không thiếu sót" (Gia-cơ 1:2-4, bản dịch tương đương).
Thử thách đức tin hoàn thiện chúng ta, chuẩn bị cho ngày sau cùng.

Câu chuyện Kinh Thánh: Từ tuyệt vọng đến chiến thắng

Kinh Thánh đầy nhân vật vượt tuyệt vọng bằng đức tin. Tiên tri Ê-li sau thắng lớn trên núi Cạt-mên, chạy trốn Giê-sa-bên, tuyệt vọng muốn chết:

"Đủ rồi, lạy Đức Giê-hô-va! Hãy cất linh hồn tôi đi" (1 Các Vua 19:4).
Chúa không trách, nhưng sai thiên sứ nuôi dưỡng, dẫn Ê-li đến hang đá Hô-rếp, phán:
"Ngươi ở đây làm chi?" (1 Các Vua 19:9)
rồi hiện gió, động đất, lửa, nhưng Chúa ở "tiếng thì thầm hiu hiu" (1 Các Vua 19:12). Ê-li được sai gọi Ê-li-sê, tiếp tục sứ mạng. Bài học: Khi tuyệt vọng, nghỉ ngơi Chúa, lắng nghe Ngài qua Lời và Thánh Linh.

Ông Gióp mất hết con cái, của cải, sức khỏe, kêu:

"Sau khi lòng ta vui vẻ, Ngài đã làm cho ta sầu khổ; Ta sanh ra trần truồng, cũng vậy, ta sẽ trở về đất; Ôi! Tôi chúc cho ngày tôi sanh ra" (Gióp 3:3,6, bản tóm tắt).
Bạn bè buộc tội, nhưng Gióp giữ:
"Dầu Ngài có giết tôi, tôi vẫn sẽ tin cậy Ngài" (Gióp 13:15).
Chúa hiện ra, phục hồi gấp đôi (Gióp 42:10).
"Nhiều hoạn nạn người công bình, Nhưng Đức Giê-hô-va giải cứu người khỏi hết thảy" (Thi Thiên 34:19).
Ở Việt Nam, anh em ung thư giai đoạn cuối vẫn nhóm thờ phượng, thấy Chúa chữa lành hoặc ban bình an.

Giô-sép bị anh bán, tù oan (Sáng Thế Ký 39), nhưng

"Đức Giê-hô-va ở với Giô-sép... làm cho mọi việc Giô-sép làm được thạnh vượng" (Sáng Thế Ký 39:2-3).
Giô-sép tha thứ anh:
"Các anh toan hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại toan điều lành" (Sáng Thế Ký 50:20).
Nhiều Cơ Đốc nhân Việt bị phản bội công việc, nhưng trung tín, Chúa mở cửa mới.

Cách áp dụng thực tế: Cầu nguyện, tin cậy, giúp đỡ lẫn nhau

Đầu tiên, cầu nguyện thay vì lo lắng. Phao-lô dạy:

"Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng sự cầu nguyện, sự nài xin, và sự tạ ơn mà trình bày những điều mình muốn cho Đức Chúa Trời biết. Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ giữ gìn lòng và ý tưởng anh em trong Đức Chúa Giê-xu Christ" (Phi-líp 4:6-7).
Hội thánh Việt Nam tổ chức cầu nguyện trực tuyến đại dịch, nhiều gia đình tìm thấy bình an giữa thất nghiệp.

Thứ hai, nắm hy vọng Chúa hứa.

"Vì ta biết ý tưởng mà ta nghĩ đối với anh em, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho anh em có một tương lai và hy vọng" (Giê-rê-mi 29:11).
"Nhưng những người trông đợi Đức Giê-hô-va sẽ được sức mới... Chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi" (Ê-sai 40:31).
Anh em nghèo miền Trung lũ lụt, trông cậy Chúa, trồng cây mới, chia sẻ Phúc Âm với hàng xóm.

Thứ ba, cộng đồng giúp đỡ. Phao-lô:

"Chúng tôi bị ép đủ bề, song chẳng bị khốn cực; bối rối, song chẳng tuyệt vọng; bị bắt bớ, song chẳng bị bỏ rơi; bị quật ngã, song chẳng bị hư mất" (2 Cô-rinh-tô 4:8-9).
Hội thánh Việt gửi quà Tết cho hộ nghèo, thăm bệnh viện, nhóm nhỏ chia sẻ gánh nặng, ứng nghiệm
"Hãy đem sự nặng nề của nhau mà làm thành gánh nhẹ" (Ga-la-ti 6:2, tương đương).

Cuối cùng, tự nhắc nhở linh hồn:

"Hỡi linh hồn ta, sao ngươi buồn bã? Sao ngươi bồn chồn trong ta? Hãy cậy trông Đức Chúa Trời, vì tôi còn ngợi khen Ngài nữa" (Thi Thiên 42:11).
Đức tin là:
"Đức tin là sự biết chắc những điều mình đang trông mong, là bằng cớ những điều mình không xem thấy" (Hê-bơ-rơ 11:1).

Hy vọng cuối cùng: Chúa là nguồn hy vọng

Nguyện xin:

"Xin Đức Chúa Trời là nguồn của hy vọng ban cho anh em đầy dẫy mọi điều vui mừng và bình an trong đức tin, để nhờ quyền phép Đức Thánh Linh, anh em được tràn đầy hy vọng" (Rô-ma 15:13).
Trong ngày sau cùng, Chúa trở lại, lau nước mắt (Khải Huyền 21:4). Cơ Đốc nhân Việt Nam, giữa nghèo đói bệnh tật, hãy chia sẻ Phúc Âm, giúp đỡ lẫn nhau, vượt thử thách bằng Lời Chúa. Đức tin không làm thất vọng; Chúa biến tuyệt vọng thành chứng cớ vinh hiển Ngài.

(Khoảng 1050 từ)