Chúa dùng cô đơn rèn luyện các tín hữu trong Kinh Thánh
Trong hành trình đức tin, cô đơn thường được xem là thử thách lớn, nhưng từ góc nhìn Kinh Thánh, đây chính là công cụ Chúa sử dụng để rèn luyện, chuẩn bị và gần gũi hơn với con cái Ngài. Kinh Thánh ghi nhận nhiều ví dụ về các tín hữu được Chúa đặt vào hoàn cảnh cô lập để học biết sự lệ thuộc hoàn toàn vào Ngài, loại bỏ sự tự cao và phát triển nhân cách thuộc linh. Những câu chuyện này không chỉ là lịch sử mà còn là bài học sống động cho Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay, nơi cuộc sống bận rộn, áp lực xã hội và đôi khi sự cô lập do hoàn cảnh khiến chúng ta dễ nản lòng.
Môi-se ở xứ Ma-đi-an: 40 năm chăn chiên trong hoang vu
Môi-se, được nuôi dưỡng trong cung điện Pha-ra-ôn, từng là người anh hùng tự phong khi giết một người Ê-díp-tô để cứu dân Y-sơ-ra-ên (Xuất Ê-díp-tô Ký 2:11-12). Nhưng hành động impulsively ấy khiến ông phải chạy trốn khỏi Ai Cập. "Pha-ra-ôn nghe việc đó, tìm cách giết Môi-se; nhưng Môi-se trốn khỏi Pha-ra-ôn, ở xứ Ma-đi-an" (Xuất Ê-díp-tô Ký 2:15). Tại đây, ông sống cô đơn 40 năm, chăn chiên cho nhạc phụ Sê-trô (Xuất Ê-díp-tô Ký 2:16-22; Công Vụ 7:29-30).
Hoàn cảnh cô lập này rèn luyện Môi-se từ một hoàng tử kiêu ngạo thành lãnh tụ khiêm nhường. Ông học cách kiên nhẫn trong sa mạc khô cằn, lệ thuộc vào Chúa thay vì sức riêng. Chính tại bụi gai cháy ở Hô-rê-b, Chúa gọi ông: "Môi-se! Môi-se!" (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:4). Đối với Cơ Đốc nhân Việt Nam, nhiều người trẻ rời quê lên thành phố làm việc, sống xa gia đình, hội thánh, dễ rơi vào cô đơn. Đây là lúc Chúa rèn luyện chúng ta qua cầu nguyện, học Lời Chúa, giống Môi-se, để sẵn sàng phục vụ khi thời cơ đến.
Giô-sép trong tù ngục: Từ hố tối đến ngai vàng
Giô-sép bị anh em bán làm nô lệ, rồi bị vu oan rơi vào tù (Sáng Thế Ký 39:17-20). "Giô-sép ở trong ngục, nơi giam các tù nhân của vua, ở đó, theo sự cai trị của vua" (Sáng Thế Ký 39:20). Những năm tháng cô đơn trong tù, xa gia đình, bị quên lãng (Sáng Thế Ký 40:23), là lò rèn luyện của Chúa. Giô-sép vẫn trung tín: "Đức Giê-hô-va ở với Giô-sép... làm cho mọi việc người làm đều thạnh vượng" (Sáng Thế Ký 39:21, 23).
Chúa dùng cô đơn để rèn luyện sự tha thứ, kiên trì và khôn ngoan cho Giô-sép. Sau này, ông cứu cả Ê-díp-tô và gia đình: "Các ngươi vốn định hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại toan điều ích cho tôi" (Sáng Thế Ký 50:20). Ở Việt Nam, nhiều tín hữu bị thất nghiệp, bệnh tật hoặc cách ly xã hội do dịch bệnh, cảm thấy bị "quên lãng". Hãy nhớ Giô-sép: Chúa đang rèn luyện để chúng ta trở thành phước lành cho gia đình, hội thánh.
Đa-vít ở hang A-đu-lam và sa mạc Giu-đa: Học kêu cầu Chúa
Đa-vít, sau khi được xức dầu làm vua, bị Sau-lơ truy sát, trốn trong hang A-đu-lam: "Đa-vít đi khỏi đó, trốn trong hang đá A-đu-lam" (1 Sa-mu-ên 22:1). Ông cô đơn giữa sa mạc Giu-đa, viết Thi Thiên 63: "Hỡi Đức Chúa Trời, Chúa là Đức Chúa Trời tôi, vừa sáng tôi tìm cầu Chúa; Trong một đất khô khan, cực nhọc, chẳng nước, Linh hồn tôi khát khao Chúa" (Thi Thiên 63:1). Dù có 400 người theo sau (1 Sa-mu-ên 22:2), Đa-vít học cách cô đơn thuộc linh, kêu cầu Chúa làm nơi nương tựa.
Những Thi Thiên như 63, 142 được sáng tác trong cô đơn, bày tỏ lòng trung tín. Chúa rèn luyện Đa-vít thành vua theo lòng Ngài. Ngày nay, Cơ Đốc nhân Việt Nam đối mặt kỳ thị gia đình, áp lực công việc, có thể cảm thấy "trong hang tối". Hãy hát Thi Thiên 63, tìm Chúa sớm mai, để Ngài biến cô đơn thành lúc gần gũi.
Ê-li tại Hô-rê-b: Tiếng thì thầm êm dịu
Sau chiến thắng trên núi Cạt-mên, Ê-li sợ Giê-sa-bên, chạy trốn: "Ê-li... đi một ngày đường vào trong đồng vắng... ngồi dưới cây giếng giêng... cầu xin được chết" (1 Các Vua 19:4). Ông đến hang đá Hô-rê-b, cô đơn tuyệt vọng: "Tôi nhiệt tâm vì Đức Giê-hô-va... tôi một mình còn lại" (1 Các Vua 19:10). Chúa không hiện trong gió, động đất, lửa, nhưng "trong tiếng gió hiu hiu" (1 Các Vua 19:12), sai Ê-li-sê làm môn đồ.
Chúa dùng cô đơn để chữa lành Ê-li, nhắc ông không cô đơn: "Ta để dành lại bảy ngàn kẻ không có hôn đầu gối Ba-anh" (1 Các Vua 19:18). Với tín hữu Việt Nam, sau những "chiến thắng" phục vụ, dễ kiệt sức, cô đơn – hãy lắng nghe tiếng Chúa thì thầm qua Lời Ngài.
Phao-lô ở Ả-ra-bi: Chuẩn bị sứ đồ dân ngoại
Sau cải đạo, Phao-lô không tìm Phi-e-rơ ngay mà "đi qua xứ A-ra-bi, rồi trở về thành Đa-mách" (Ga-la-ti 1:17). Ba năm cô đơn ở sa mạc Ả-ra-bi rèn luyện ông nhận lãnh mặc khải trực tiếp từ Chúa (Ga-la-ti 1:15-16). Sau này, ông viết: "Để tránh cho tôi tự cao... có cái gai nhọn đâm vào thịt tôi" (2 Cô-rinh-tô 12:7), học đủ ân điển Chúa.
Chúa dùng cô đơn để tách Phao-lô khỏi truyền thống Do Thái, chuẩn bị rao truyền Tin Lành. Ở Việt Nam, mục sư, truyền đạo viên trẻ thường trải qua cô đơn học Lời Chúa – đây là lúc Chúa trang bị.
Ứng dụng cho đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay
Trong xã hội Việt Nam hiện đại, cô đơn phổ biến: người trẻ xa quê, tín hữu bị gia đình chống đối, hội thánh nhỏ gặp khó khăn. Nhưng như Gia-cơ 4:8: "Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em". Cô đơn là cơ hội chia sẻ phúc âm với người cô đơn, giúp đỡ lẫn nhau (Hê-bơ-rơ 10:24-25), vượt thử thách bằng cầu nguyện.
Những ngày sau cùng, Chúa dùng cô đơn rèn luyện để chúng ta vững vàng, làm chứng nhân. Hãy tin: "Đức Chúa Trời là nơi nương tựa và sức mạnh của tôi" (Thi Thiên 46:1). Qua cô đơn, chúng ta được biến đổi, sẵn sàng cho sứ mạng Chúa giao.
(Bài viết khoảng 1200 từ)