Chúa Giê-xu là Vua như thế nào khác với vua trần?
Trong Kinh Thánh, Chúa Giê-xu được xưng tụng là Vua, nhưng vương quyền của Ngài hoàn toàn khác biệt so với các vua chúa trần gian. Các vua thế gian thường cai trị bằng quyền lực, vũ lực và sự thống trị, trong khi Chúa Giê-xu trị vì bằng chân lý, sự khiêm nhường và tình yêu hy sinh. Bài viết này phân tích từ góc nhìn Kinh Thánh, liên hệ với đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về vị Vua thực sự đáng để tôn thờ và noi theo.
Nguồn gốc vương quyền: Từ Đức Chúa Trời, không từ thế gian
Vương quốc của Chúa Giê-xu không thuộc về thế gian này. Khi đứng trước quan Phong-xi Pha-tít, Ngài tuyên bố rõ ràng:
"Đức Chúa Jêsus đáp lại rằng: Nước của ta chẳng phải thuộc về thế gian nầy. Ví bằng nước ta thuộc về thế gian nầy, thì tôi tớ của ta sẽ đánh trận..." (Giăng 18:36, Bản Truyền Thống).Văn cảnh ở đây là lúc Chúa bị bắt và xét xử, Phi-lát hỏi Ngài có phải là vua dân Do Thái không. Thay vì dùng vũ lực để bảo vệ ngai vàng, Chúa khẳng định vương quốc Ngài siêu việt, không dựa vào quân đội hay chính trị trần gian.
Ngược lại, các vua trần thường lên ngôi nhờ huyết thống, chiến tranh hoặc âm mưu. Chúa Giê-xu là Con Vua Đa-vít theo huyết thống, như thiên sứ Ga-bri-ên báo cho Ma-ri:
"Con trai ấy sẽ nên tôn trọng, được xưng là Con của Đấng Rất Cao; và Chúa, là Đức Chúa Trời, sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít là tổ phụ Ngài. Ngài sẽ trị vì đời đời nhà Gia-cốp; vương quốc Ngài mãi mãi trường tồn" (Lu-ca 1:32-33, Bản Truyền Thống).Đây là sự ứng nghiệm lời hứa với Đa-vít (2 Sa-mu-ên 7:12-16), nhưng Chúa Giê-xu không chỉ là con người mà còn là Chúa của Đa-vít, như Ngài hỏi người Pha-ri-si:
"Về Đấng Christ, các ngươi nghĩ thể nào? Ngài là con ai? Họ đáp rằng: Con vua Đa-vít... Vậy, nếu vua Đa-vít xưng Ngài là Chúa, thì Ngài làm con vua ấy là thể nào?" (Ma-thi-ơ 22:42, 45, Bản Truyền Thống).Trích Thi Thiên 110:1, Chúa chứng minh Ngài vừa là Con Người vừa là Con Đức Chúa Trời.
Đối với Cơ Đốc nhân Việt Nam, trong bối cảnh xã hội đầy biến động kinh tế và chính trị, chúng ta không đặt hy vọng vào lãnh đạo trần gian mà vào Vua thiên thượng. Khi lạm phát, thất nghiệp hay dịch bệnh hoành hành, chúng ta nhớ rằng vương quốc Chúa là nơi bình an thực sự.
Phương thức cai trị: Phục vụ thay vì thống trị
Các vua trần cai trị bằng quyền lực áp chế. Chúa Giê-xu dạy khác hẳn:
"Các ngươi biết những người được tôn làm đầu cai trị các dân ngoại, thì bắt dân phải phục mình, còn các quan lớn thì hành quyền trên dân. Nhưng giữa các ngươi không được như vậy; mà ai muốn làm lớn giữa các ngươi, thì phải làm đầy tớ các ngươi" (Mác 10:42-43, Bản Truyền Thống).Đây là lúc Gia-cơ và Giăng xin ngồi bên phải trái Ngài, các môn đồ tranh cạnh. Chúa dùng chính mình làm gương:
"Vì Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người" (Mác 10:45).
Phi-líp 2:5-11 mô tả sự hạ mình của Chúa: Ngài vốn bình đẳng với Đức Chúa Trời, nhưng
"tự bỏ mình đi, lấy hình tôi-tớ... tự hạ mình xuống, vâng-phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập-tự. Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao" (Phi-líp 2:7-9, Bản Truyền Thống).Vua trần giữ quyền lực bằng mọi giá, Chúa Giê-xu trao quyền lực để cứu chuộc.
Trong đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam, nhiều anh chị em làm lãnh đạo doanh nghiệp, gia đình hay nhóm nhỏ trong nhà thờ. Chúng ta được kêu gọi lãnh đạo như Chúa: phục vụ anh em nghèo, thăm viếng bệnh nhân Covid, chia sẻ gánh nặng với đồng bào lũ lụt miền Trung. Hội thánh là nơi các trưởng lão phục vụ chứ không thống trị (1 Phi-e-rơ 5:2-3).
Mục đích vương quyền: Chứng chân lý thay vì chinh phục lãnh thổ
Chúa Giê-xu khẳng định:
"Thật như lời, ta là vua. Nầy, vì sao ta đã sanh và vì sao ta đã giáng thế: ấy là để làm chứng cho lẽ thật. Hễ ai thuộc về lẽ thật thì nghe tiếng ta" (Giăng 18:37, Bản Truyền Thống).Vương quyền Ngài là làm chứng chân lý, giải phóng linh hồn khỏi tội lỗi.
Dân chúng từng muốn ép Ngài làm vua trần:
"Bấy giờ Đức Chúa Jêsus biết chúng có ý đến ép Ngài để tôn làm vua, bèn lui ở một mình trên núi" (Giăng 6:15, Bản Truyền Thống), sau phép lạ hóa bánh nuôi 5000 người. Nhưng Chúa từ chối vương quốc vật chất.
Hội thánh Việt Nam ngày nay đối mặt vô thần, vật chất chủ nghĩa. Chúng ta chia sẻ Phúc Âm bằng đời sống khiêm nhường, giúp đỡ lẫn nhau qua quỹ tương trợ, nhóm cầu nguyện trực tuyến, chứng kiến Chúa là Vua chân lý giữa xã hội dối trá.
Sự vinh hiển tối thượng: Vua của các vua
Trong ngày sau rốt, Chúa Giê-xu được tôn vinh:
"Trên áo tơi và trên đùi Ngài, có đề một danh là Vua Của Các Vua Và Chúa Của Các Chúa" (Khải Huyền 19:16, Bản Truyền Thống).Ngài sẽ trở lại trên mây, phán xét công bình (Khải Huyền 19:11-16).
Đây là hy vọng cho Cơ Đốc nhân Việt Nam trong những ngày cuối cùng: thử thách như bắt bớ, chia rẽ gia đình vì đức tin. Chúng ta vượt qua bằng cầu nguyện, học Lời Chúa, giúp đỡ lẫn nhau, chờ Vua trở lại.
Ứng dụng cho đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam
Chúa Giê-xu khác vua trần ở nguồn gốc thiêng liêng, phương thức phục vụ, mục đích chân lý và vinh hiển vĩnh cửu. Là công dân Nước Trời, chúng ta sống thánh khiết giữa Sài Gòn nhộn nhịp hay đồng quê nghèo khó. Hãy noi gương Vua: phục vụ hàng xóm, tha thứ kẻ thù, chia sẻ Phúc Âm qua mạng xã hội, nhóm nhà thờ nhỏ. Khi khó khăn như thất nghiệp hay bệnh tật, nhớ Ngài là Vua chữa lành và cung ứng (Ma-thi-ơ 6:33).
Hội thánh Việt Nam đang tăng trưởng mạnh, nhưng cần tránh sa vào quyền lực trần. Hãy là những đầy tớ trung tín, chờ Vua trở lại. Vinh hiển thuộc về Chúa Giê-xu Christ, Vua các vua!
(Bài viết khoảng 1250 từ)