Mắt hai môn đồ bị che khuất không nhận ra Chúa trên đường Em-ma-út

Cảnh tượng trên đường Em-ma-út theo Lu-ca 24

Trong Tin Mừng Lu-ca chương 24, chúng ta chứng kiến một sự kiện đầy ý nghĩa xảy ra ngay sau khi Chúa Giê-xu sống lại. Câu chuyện kể về hai môn đồ đang trên đường đi từ Giê-ru-sa-lem đến làng Em-ma-út, cách khoảng 11 cây số. Lu-ca 24:13-15 ghi lại: "Cũng trong ngày ấy, có hai môn đồ đi đến làng kia, gọi là Em-ma-út, cách thành Giê-ru-sa-lem sáu mươi ếch-ta-đơ; họ đàm luận với nhau về những sự đã xảy ra. Đang khi họ trò chuyện và bàn luận với nhau, thì chính Đức Chúa Jêsus đến gần và cùng đi đường với họ."

Hai môn đồ này là Clê-ô-pa và một người khác, đang chìm trong nỗi buồn và thất vọng vì sự đóng đinh của Chúa Giê-xu. Họ đã hy vọng Ngài là Đấng sẽ chuộc dân Y-sơ-ra-ên (Lu-ca 24:21). Tin tức từ các phụ nữ về ngôi mộ trống và sự hiện ra của thiên sứ chỉ làm họ thêm bối rối, chứ chưa tin hoàn toàn. Đột nhiên, Chúa Giê-xu hiện đến, đồng hành cùng họ, nhưng "mắt họ bị che khuất, không nhận ra Ngài" (Lu-ca 24:16).

Câu hỏi lớn ở đây là: Tại sao mắt họ bị che khuất? Đây không phải là sự tình cờ, mà là sự sắp đặt của Đức Chúa Trời để dạy dỗ một bài học sâu sắc về đức tin, Lời Chúa và sự hiện diện của Ngài.

Lý do mắt bị che khuất: Sự thất vọng và thiếu đức tin

Trước hết, sự che khuất này phản ánh tình trạng tâm linh của hai môn đồ. Họ đang thất vọng sâu sắc. Lu-ca 24:17-21 mô tả: Khi Chúa hỏi "Các ngươi nói chuyện gì với nhau trong lúc đi đường vậy?", họ dừng lại với vẻ mặt buồn rầu. Clê-ô-pa trả lời: "Về những sự đã xảy ra cho Đức Chúa Jêsus người Na-xa-rét... Chúng tôi đã tưởng Người là Đấng sẽ chuộc dân Y-sơ-ra-ên... Hôm nay là ngày thứ ba rồi."

Họ biết tin về ngôi mộ trống từ các phụ nữ và một số anh em đã kiểm tra (Lu-ca 24:22-24), nhưng lòng họ vẫn nặng trĩu. Sự thất vọng đã làm mờ mắt thuộc linh của họ. Kinh Thánh thường dùng hình ảnh "mắt bị che khuất" để chỉ sự mù lòa tâm linh do tội lỗi hoặc thiếu đức tin, như trong 2 Cô-rinh-tô 4:4: "Những kẻ không tin, thần thế gian đã làm mù lòng họ." Dù không phải họ không tin, nhưng đức tin chưa đủ để nhận ra Chúa Phục Sinh ngay lập tức.

Chúa không trách mắng ngay, mà kiên nhẫn giải thích Kinh Thánh từ Môi-se đến các tiên tri, chỉ ra Đấng Mê-si phải chịu khổ hình và vào vinh quang (Lu-ca 24:25-27). Lòng họ bắt đầu "bừng cháy" khi nghe Lời Chúa (Lu-ca 24:32), chứng tỏ Lời Chúa là chìa khóa mở mắt tâm linh.

Khoảnh khắc nhận ra Chúa: Khi bẻ bánh

Sự che khuất được cất khỏi ở một khoảnh khắc quen thuộc và thiêng liêng. Khi đến làng, họ nài nỉ Chúa ở lại, và trong bữa ăn tối, "Ngài cầm lấy bánh, dâng lời cảm tạ, bẻ ra mà trao cho họ. Bấy giờ mắt họ mở ra, và nhận biết Ngài; nhưng Ngài thoạt biến mất khỏi trước mặt họ" (Lu-ca 24:30-31).

Việc bẻ bánh gợi nhớ Phép Lạ Nhân Bánh và Rượu, cũng như Bữa Tiệc Ly, nơi Chúa thường bày tỏ chính mình. Đây là hành động quen thuộc với các môn đồ, giúp họ nhận ra Ngài. Lu-ca 24:32 ghi: "Họ nói cùng nhau rằng: Trên đường đi, khi Ngài nói chuyện và giải nghĩa Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy sao?"

Vậy, mắt bị che khuất không phải do phép lạ vật lý, mà do ý muốn Chúa để họ học cách nhận biết Ngài qua Lời Chúa và Phép Thánh Thể – hai cột trụ của đời sống Cơ Đốc.

Áp dụng cho đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay

Trong bối cảnh Việt Nam hôm nay, nhiều Cơ Đốc nhân cũng trải qua "đường Em-ma-út" của riêng mình. Cuộc sống đầy thử thách: áp lực kinh tế, dịch bệnh, kỳ thị tôn giáo ở một số nơi, hoặc những thất bại cá nhân khiến chúng ta thất vọng, thậm chí xa rời Chúa. Giống hai môn đồ, chúng ta có thể biết Lời Chúa, nghe tin về sự sống lại qua các bài giảng, nhưng mắt tâm linh vẫn bị che khuất vì tập trung vào hoàn cảnh thay vì Chúa Phục Sinh.

Ví dụ, trong đại dịch COVID-19 gần đây, nhiều anh chị em mất việc, bệnh tật, thậm chí mất người thân, lòng đầy nghi ngờ: "Chúa ở đâu?" Hội thánh Việt Nam cũng đối mặt với những lúc thờ ơ thuộc linh, nơi các buổi nhóm bị ảnh hưởng bởi mạng xã hội, giải trí thế gian, khiến "mắt bị che khuất" không nhận ra Chúa đang đồng hành qua mọi gian nan.

Nhưng Chúa vẫn đến gần, như trên đường Em-ma-út. Ngài không bỏ rơi dân Ngài. Thi Thiên 34:18 khẳng định: "Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương, và cứu những linh hồn thống hối." Cơ Đốc nhân Việt Nam cần học cách nhận biết Ngài qua Lời Chúa – đọc Kinh Thánh hàng ngày, để lòng "bừng cháy" như hai môn đồ.

Nhận biết Chúa qua Lời Ngài và Phép Thánh

Đầu tiên, qua Lời Chúa. Chúa đã "bắt đầu từ Môi-se và hết thảy các đấng tiên tri, mà giải nghĩa cho họ các sự chỉ về Ngài trong cả Kinh Thánh" (Lu-ca 24:27). Trong đời sống hàng ngày, chúng ta phải để Lời Chúa soi sáng. Rô-ma 10:17 dạy: "Vậy đức tin đến bởi sự nghe, mà sự nghe bởi lời Đức Chúa Trời." Ở Việt Nam, với nhiều bản dịch Kinh Thánh dễ tiếp cận, anh chị em hãy dành thời gian học hỏi, đặc biệt trong gia đình và hội thánh nhỏ.

Thứ hai, qua việc bẻ bánh – biểu tượng cho Bữa Tiệc Thánh. Trong Thánh Lễ hoặc Tiệc Thánh, Chúa hiện diện thực sự, mở mắt chúng ta nhận ra Ngài. Điều này giúp Cơ Đốc nhân vượt qua khó khăn, chia sẻ phúc âm với hàng xóm, bạn bè đang tuyệt vọng giữa lạm phát, thất nghiệp.

Hơn nữa, câu chuyện nhắc nhở về sứ mạng. Sau khi nhận ra, hai môn đồ lập tức trở về Giê-ru-sa-lem, dù đêm khuya, để chia sẻ (Lu-ca 24:33-35). Hội thánh Việt Nam đang tăng trưởng mạnh, nhưng cần những chứng nhân nhiệt thành như vậy, giúp đỡ lẫn nhau qua các chương trình cứu trợ, cầu nguyện chung, đặc biệt trong những ngày sau cùng mà Kinh Thánh tiên báo (2 Ti-mô-thê 3:1-5).

Kết luận: Hãy để Chúa mở mắt chúng ta hôm nay

Câu chuyện Lu-ca 24 dạy chúng ta rằng Chúa luôn đồng hành, ngay cả khi mắt ta bị che khuất bởi thất vọng. Ngài chờ chúng ta mời Ngài vào "ngôi nhà" đời sống qua Lời Chúa và các Bí Tích. Khi lòng bừng cháy và mắt mở ra, chúng ta sẽ thấy Ngài Phục Sinh, đầy quyền năng.

Hỡi anh chị em Cơ Đốc Việt Nam, đừng đi trên đường Em-ma-út một mình. Hãy trò chuyện với Chúa, lắng nghe Lời Ngài, tham dự Tiệc Thánh, và trở thành chứng nhân. Như Chúa hứa trong Ma-thi-ơ 28:20: "Ta ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế." Amen.

(Bài viết khoảng 1200 từ)