Dân Y-sơ-ra-ên đòi lập vua khi Sa-mu-ên làm quan xét
Bối cảnh lịch sử trong Kinh Thánh
Trong sách 1 Sa-mu-ên chương 8, chúng ta thấy một sự kiện quan trọng đánh dấu sự chuyển tiếp từ thời các quan xét sang thời các vua của Y-sơ-ra-ên. Sa-mu-ên, vị quan xét cuối cùng và là tiên tri vĩ đại, đã già yếu. Ông lập các con trai mình làm quan xét: "Khi Sa-mu-ên đã già, thì lập các con trai mình làm quan xét cho Y-sơ-ra-ên. Con đầu lòng, tên là Giô-ên, con thứ là A-bi-gia; hai người đoán xét tại Bê-e-sê-ba. Nhưng các con trai ông không đi theo đường lối của ông; họ chạy theo lợi lộc, nhận hối lộ, và làm sai lệch công lý" (1 Sa-mu-ên 8:1-3).[[1]](https://vietchristian.com/kinhthanh/tim.asp?btt%2F8%2F8=)[[2]](https://www.bible.com/vi/bible/151/1SA.8.VIE2010)
Các trưởng lão Y-sơ-ra-ên từ khắp nơi tụ họp tại Ra-ma, đến gặp Sa-mu-ên và nói: "Ông đã già rồi mà các con ông lại không noi gương ông. Xin hãy lập cho chúng tôi một vua để cai trị chúng tôi, y như các dân tộc khác đã có rồi" (1 Sa-mu-ên 8:5).[[3]](https://kinhthanh.httlvn.org/doc-kinh-thanh/1sa/8?v=BPT) Lời yêu cầu này không chỉ xuất phát từ sự thất vọng với con cái Sa-mu-ên mà còn vì họ muốn giống các dân tộc lân bang, có một vị vua hữu hình để lãnh đạo.
Các lý do bề ngoài mà dân Y-sơ-ra-ên đưa ra
Thứ nhất, con trai Sa-mu-ên không công bình. Họ tham lam, nhận hối lộ, trái ngược hoàn toàn với đời sống thánh khiết của cha mình. Sa-mu-ên đã trung tín suốt đời, nhưng con cái ông không noi gương, khiến dân chúng mất lòng tin vào hệ thống lãnh đạo kế thừa.
Thứ hai, áp lực từ các dân ngoại. Dân Y-sơ-ra-ên nhìn các nước xung quanh như Phi-li-tin, Mô-áp, Am-môn có vua mạnh mẽ, quân đội hùng hậu, nên họ muốn "như các dân tộc khác". Họ sợ hãi trước mối đe dọa từ Na-hách vua Am-môn, như Sa-mu-ên sau này nhắc lại: "Song thấy Na-hách, vua dân Am-môn, đến đánh các ngươi, các ngươi nói cùng ta rằng: Không được; phải có một vua cai trị chúng tôi" (1 Sa-mu-ên 12:12).[[4]](https://vietchristian.com/kinhthanh/tim.asp?btt%2F8%2F12%3A12=)
Thứ ba, mong muốn một lãnh đạo tập trung. Thời các quan xét là thời hỗn loạn: "Trong những ngày ấy, không có vua ở Y-sơ-ra-ên; ai nấy làm điều ngay lành trước mắt mình" (Các Quan Xét 21:25). Họ khao khát sự ổn định từ một vị vua duy nhất.
Phản ứng của Đức Chúa Trời và Sa-mu-ên
Sa-mu-ên không vui, ông cầu khẩn Chúa. Chúa phán: "Hãy nghe theo mọi lời dân sự nói cùng ngươi; ấy chẳng phải chúng nó từ chối ngươi đâu, bèn là từ chối ta đó, hầu cho ta chẳng cai trị chúng nó nữa" (1 Sa-mu-ên 8:7).[[5]](https://www.gotquestions.org/Viet/khao-sach-1-sa-mu-en.html) Đây là lý do cốt lõi: không phải Sa-mu-ên, mà là sự từ chối chính Chúa làm Vua của họ.
Sa-mu-ên cảnh báo hậu quả: Vua sẽ lấy con trai họ làm lính, con gái làm đầu bếp, lấy ruộng nương, thuế má nặng nề (1 Sa-mu-ên 8:10-18). Nhưng dân vẫn khăng khăng: "Không, phải có một vua trên chúng tôi. Chúng tôi muốn như các dân tộc khác; vua sẽ đoán xét chúng tôi, dẫn đầu chúng tôi, và đánh giặc cho chúng tôi" (1 Sa-mu-ên 8:19-20).
Thực ra, Chúa đã tiên báo điều này qua Môi-se: "Khi ngươi vào trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho, chiếm lấy xứ ấy, ở tại đó, và nói rằng: Chúng ta muốn lập vua cai trị chúng ta như hết thảy các dân tộc lân cận" (Phục Truyền Luật Lệ Ký 17:14).[[6]](https://vietchristian.com/kinhthanh/tim.asp?btt%2F4%2F17%3A14-20=) Việc đòi vua là ứng nghiệm lời tiên tri, nhưng động cơ sai lầm khiến họ chịu hậu quả.
Bài học sâu sắc từ sự kiện này
Sự kiện này tiết lộ tấm lòng con người: Dù có lãnh đạo nhân lành như Sa-mu-ên, họ vẫn từ chối Chúa vì muốn theo thế gian. Chúa vẫn nhân từ cho phép, nhưng cảnh báo rõ ràng. Điều này dẫn đến Sau-lơ làm vua đầu tiên, rồi Đa-vít – vị vua theo lòng Chúa, tiên báo về Đấng Mê-si.
Ứng nghiệm lớn hơn là trong Tân Ước, Chúa Giê-xu là Vua thực sự. Dân Do Thái thời ấy cũng từ chối Ngài, chọn Ba-ra-ba (Giăng 19:15).
Liên hệ với đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay
Hôm nay, trong bối cảnh Việt Nam đầy thử thách – kinh tế khó khăn, áp lực xã hội, cám dỗ vật chất – nhiều Cơ Đốc nhân cũng "đòi vua" theo cách riêng. Chúng ta có Chúa Giê-xu làm Vua, Thánh Linh dẫn dắt, Lời Chúa là đèn soi chân (Thi Thiên 119:105), nhưng đôi khi chúng ta chạy theo "vua thế gian": tiền bạc, địa vị, sự công nhận từ xã hội.
Giống dân Y-sơ-ra-ên nhìn Phi-li-tin có vua mạnh, chúng ta nhìn thế gian có sự giàu sang, tự do theo ý mình, và nghĩ "muốn như họ". Chúng ta đòi "vua" qua việc thỏa hiệp với văn hóa: tham gia buôn thần bán thánh để giàu nhanh, chọn mục sư theo ý mình thay vì vâng phục lãnh đạo Chúa đặt, hoặc ưu tiên công việc hơn thờ phượng Chúa.
Trong hội thánh Việt Nam, khi mục sư già yếu hoặc con cái họ không đủ, một số anh em đòi "thay đổi lãnh đạo" theo kiểu thế gian, thay vì cầu nguyện Chúa dấy lên người mới. Hoặc trước áp lực từ chính quyền, dịch bệnh, chúng ta sợ hãi đòi "an toàn" bằng cách im lặng phúc âm, thay vì tin cậy Chúa như Sa-mu-ên dẫn dân thắng Phi-li-tin (1 Sa-mu-ên 7).
Để vượt qua, chúng ta học từ Sa-mu-ên: Cầu nguyện không ngừng (1 Sa-mu-ên 12:23: "Chúa Trời giữ gìn cho ta, xa bỏ bổn phận mình, không dạy dỗ anh em bằng mọi đường lối của Đức Giê-hô-va ư?"). Hãy để Chúa làm Vua: "Hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời trước hết" (Ma-thi-ơ 6:33). Trong ngày sau cùng, khi thế gian rối loạn, Cơ Đốc nhân Việt Nam phải trung tín, giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ phúc âm giữa khó khăn.
Hội thánh là nơi chúng ta khích lệ nhau: "Hãy nhìn xem Ðức Chúa Giê-su, là người mở đầu và sự trọn vẹn của đức tin" (Hê-bơ-rơ 12:2). Đừng từ chối Vua Giê-xu vì "muốn như thế gian". Hãy sống đời sống đắc thắng, ứng nghiệm lời tiên tri về dân Chúa trung tín giữa hoạn nạn.
Kết luận, dù có Sa-mu-ên thánh khiết, dân Y-sơ-ra-ên vẫn đòi vua vì lòng ham thế gian. Hôm nay, chúng ta chọn Chúa làm Vua, vượt thử thách bằng đức tin, để hội thánh Việt Nam tỏa sáng phúc âm giữa những ngày cuối cùng.