Luật pháp có cứu được không theo Rô-ma 3

Luật pháp có cứu được không theo Rô-ma 3

Giới thiệu về chương Rô-ma 3

Trong thư Rô-ma, sứ đồ Phao-lô trình bày rõ ràng về tình trạng tội lỗi của toàn nhân loại và con đường cứu rỗi duy nhất qua đức tin nơi Chúa Giê-xu Christ. Chương 3 đặc biệt nhấn mạnh rằng luật pháp – dù thánh khiết và tốt lành – không thể cứu con người khỏi án phạt tội lỗi. Từ câu 9 đến 31, Phao-lô dùng Lời Chúa để chứng minh mọi người đều phạm tội, và sự công bình chỉ đến từ ân điển qua đức tin, không phải từ việc giữ luật pháp.

Đối với Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay, chương này nhắc nhở chúng ta giữa cuộc sống bận rộn, áp lực xã hội và những cám dỗ, rằng không phải nỗ lực giữ giới luật bên ngoài mới mang lại sự cứu rỗi, mà là đức tin chân thành vào hy sinh của Chúa Giê-xu.

Tội lỗi phổ quát của nhân loại

Phao-lô bắt đầu bằng lời cáo buộc mạnh mẽ:

“Thế nào! Chúng ta có điều gì hơn chăng? Chẳng có, vì chúng ta đã tỏ ra rằng người Giu-đa và người Gờ-réc thảy đều phục dưới quyền tội lỗi” (Rô-ma 3:9, Bản Truyền Thống).
Ông trích dẫn Thi Thiên 14:1-3, 53:1-3; 5:9; 140:3; 10:7; Ê-sai 59:7-8 và Thi Thiên 36:1 để mô tả tình trạng con người:
“Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không. Chẳng có một người nào hiểu biết, chẳng có một người nào tìm kiếm Đức Chúa Trời. Chúng nó đều sai lạc cả, thảy cùng nhau ra vô ích; chẳng có một người làm điều lành, dẫu một người cũng không” (Rô-ma 3:10-12).

Những lời này không phân biệt Do Thái hay ngoại bang, giàu nghèo hay địa vị. Mọi người đều thiếu sự vinh hiển của Đức Chúa Trời:

“vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời” (Rô-ma 3:23).
Ở Việt Nam, chúng ta thấy rõ điều này qua tham nhũng, ly hôn gia tăng, nghiện ngập và vô thần lan rộng. Nhiều người cố gắng sống tốt bằng nỗ lực cá nhân, nhưng chính tội lỗi nội tại khiến họ thất bại.

Vai trò của luật pháp: Làm lộ tội lỗi chứ không cứu chữa

Luật pháp – Mười Điều Răn và các điều luật Chúa ban cho dân Y-sơ-ra-ên – là thánh khiết, nhưng không cứu được ai. Phao-lô khẳng định:

“Vả, chúng ta biết rằng những điều mà luật pháp nói, là nói cho mọi kẻ ở dưới luật pháp, hầu cho miệng nào cũng phải ngậm lại, cả thiên hạ đều nhận tội trước mặt Đức Chúa Trời; vì chẳng có một người nào bởi việc làm theo luật pháp mà sẽ được xưng công bình trước mặt Ngài, vì luật pháp cho người ta biết tội lỗi” (Rô-ma 3:19-20).

Luật pháp như chiếc gương soi chiếu tội lỗi, khiến con người nhận ra mình bất lực. Nó buộc tội, không tha thứ. Không ai giữ trọn luật pháp hoàn hảo; ngay cả Phao-lô từng kêu lên: “Ôi! Tôi thật khốn nạn!” (Rô-ma 7:24). Trong đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam, nhiều anh chị em từng cố gắng “làm việc lành” để được Chúa chấp nhận – tham gia mọi sinh hoạt nhà thờ, bố thí nhiều – nhưng rồi nhận ra đó chỉ dẫn đến mệt mỏi thuộc linh. Luật pháp chỉ dẫn chúng ta đến Chúa Giê-xu, như Ga-la-ti 3:24 dạy: luật pháp là “ông dẫn dắt” đến Đấng Christ.

Sự công bình qua đức tin nơi Chúa Giê-xu Christ

May mắn thay, Phao-lô công bố Tin Lành tuyệt vời:

“Nhưng hiện bây giờ, sự công bình của Đức Chúa Trời, mà luật pháp và các đấng tiên tri đều làm chứng cho, đã bày tỏ ra ngoài luật pháp; tức là sự công bình của Đức Chúa Trời, bởi sự tin đến Đức Chúa Jêsus Christ, cho mọi người nào tin, chẳng có phân biệt chi hết” (Rô-ma 3:21-22).

Sự cứu rỗi là

“nhờ ân điển Ngài mà được xưng công bình nhưng không, bởi sự chuộc tội đã làm trọn trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng Đức Chúa Trời đã lập làm của lễ chuộc tội, bởi đức tin trong huyết Đấng ấy” (Rô-ma 3:24-25).
Chúa Giê-xu chết thay, đổ huyết để chuộc tội chúng ta. Đức Chúa Trời công bình khi tha thứ, vì Ngài đã trừng phạt tội trên Con Ngài.

Phao-lô kết luận:

“Vì chúng ta kể rằng người ta được xưng công bình bởi đức tin, chớ không bởi việc làm theo luật pháp” (Rô-ma 3:28).
Điều này áp dụng cho mọi dân tộc:
“Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, là Đấng làm cho kẻ chịu cắt bì được xưng công bình bởi đức tin, cũng làm cho kẻ không chịu cắt bì được xưng công bình bởi đức tin nữa” (Rô-ma 3:30).

Ứng dụng thực tế cho Cơ Đốc nhân Việt Nam

Ở Việt Nam ngày nay, nơi chủ nghĩa vật chất và áp lực kinh tế khiến nhiều người chạy theo thành công thế gian, Rô-ma 3 nhắc nhở chúng ta đừng dựa vào việc giữ luật pháp để “kiếm điểm” với Chúa. Nhiều tín hữu ở nông thôn hay thành phố lớn cố gắng tránh tội bề ngoài – không hút thuốc, không cờ bạc – nhưng lòng vẫn đầy ghen tị, lo lắng. Điều này dẫn đến nản lòng.

Thay vào đó, hãy sống bằng đức tin: tin rằng Chúa đã xưng công bình chúng ta rồi (Rô-ma 5:1). Trong hội thánh, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau bằng cách chia sẻ phúc âm, không phải bằng phán xét ai giữ luật tốt hơn. Giữa thử thách như dịch bệnh, thất nghiệp, Cơ Đốc nhân vượt qua bằng cầu nguyện, dựa cậy ân điển, không phải sức riêng.

Ví dụ, một anh em ở miền Trung, từng nghiện ma túy, cố cai bằng ý chí nhưng thất bại. Khi nghe Rô-ma 3:23-24, anh nhận ra chỉ đức tin vào huyết Chúa Giê-xu mới cứu. Giờ anh làm chứng, giúp bạn bè nghiện ngập tìm Chúa. Đó là đời sống Cơ Đốc chân thật: được cứu rồi, sống thánh để tôn vinh Ngài.

Kết luận: Đức tin làm vững bền luật pháp

Phao-lô bác bỏ lập luận sai lầm:

“Vậy, chúng ta nhân đức tin mà bỏ luật pháp hay sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, chúng ta làm vững bền luật pháp” (Rô-ma 3:31).
Đức tin không hủy luật pháp mà hoàn thành nó, vì Chúa Giê-xu đã giữ trọn, và Thánh Linh khiến chúng ta vâng phục từ tấm lòng (Ê-xê-chiên 36:27).

Hỡi anh em Cơ Đốc Việt Nam, trong những ngày sau cùng đầy hỗn loạn, hãy nắm chặt Tin Lành này. Luật pháp không cứu, nhưng huyết Chúa Giê-xu cứu! Hãy chia sẻ để nhiều người nhận lãnh ân điển, giúp hội thánh vững mạnh, sẵn sàng cho sự trở lại của Chúa.

(Tổng số từ: khoảng 1250)