I Cô-rinh-tô 1 nói gì về sự chia rẽ trong Hội Thánh
Bối cảnh Hội Thánh Cô-rinh-tô và lời kêu gọi hiệp một
Trong thư I Cô-rinh-tô, sứ đồ Phao-lô viết cho Hội Thánh tại thành Cô-rinh-tô, một thành phố phồn hoa nhưng đầy cám dỗ thuộc đế chế La Mã. Hội Thánh này được thành lập qua sự rao giảng của Phao-lô, nhưng nhanh chóng rơi vào tình trạng chia rẽ nghiêm trọng. Phao-lô nhận được tin từ "người nhà Cơ-lô-ê" về những bất hòa này. Ông mở đầu chương 1 bằng lời chào và tạ ơn Chúa vì ân điển phong phú đã ban cho họ, nhưng ngay lập tức chuyển sang vấn đề cốt lõi ở câu 10:
"Thưa anh em, nhân danh Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, tôi khuyên tất cả anh em hãy đồng một tiếng nói, để trong anh em không có sự chia rẽ, mà hiệp nhất với nhau trong tâm trí và mục tiêu."[[1]](https://www.bible.com/vi/bible/151/1CO.1.VIE2010)[[2]](https://kinhthanh.httlvn.org/doc-kinh-thanh/1co/1?v=NVB)
Lời khuyên này không phải là gợi ý suông mà là lời nài khuyên nhân danh Chúa Jêsus Christ. Phao-lô nhấn mạnh sự hiệp nhất trong "tâm trí và mục tiêu", phản ánh sự đồng lòng thuộc linh sâu sắc, không chỉ bề ngoài. Sự chia rẽ được mô tả cụ thể ở câu 12:
"Điều tôi muốn nói là mỗi người trong anh em đều nói: 'Tôi thuộc về Phao-lô;' hoặc: 'Tôi thuộc về A-pô-lô;' hoặc: 'Tôi thuộc về Sê-pha;' hoặc: 'Tôi thuộc về Đấng Christ.'"Các phe phái hình thành quanh những người lãnh đạo: Phao-lô (người sáng lập), A-pô-lô (người giảng sau, tài hùng biện), Sê-pha (tức Phê-rơ), và thậm chí Đấng Christ. Điều này cho thấy sự chia rẽ xuất phát từ việc tôn sùng con người thay vì Chúa.[[3]](https://timhieuthanhkinh.com/chu-giai-i-co-rinh-to-0110-17-thuc-te-cua-su-phan-re-trong-hoi-thanh-tai-co-rinh-to)
Sự phi lý của chia rẽ qua các câu hỏi tu từ
Phao-lô bác bỏ mạnh mẽ sự chia rẽ bằng ba câu hỏi ở câu 13:
"Đấng Christ đã bị chia cắt rồi sao? Có phải Phao-lô đã bị đóng đinh vào thập tự giá vì anh em không? Hay có phải anh em nhân danh Phao-lô mà chịu báp-têm không?"Đầu tiên, Đấng Christ là một, thân thể Ngài không thể bị phân chia (xem Ê-phê-sô 4:4). Thứ hai, chỉ Christ chịu đóng đinh để cứu chuộc. Thứ ba, báp-tem nhân danh Christ, không phải ai khác. Phao-lô nhắc lại ông chỉ báp-têm ít người (Cơ-rít-pu, Gai-út, gia đình Sê-pha-na) để tránh bị lợi dụng, và sứ mạng chính của ông là rao giảng Tin Lành, không phải báp-têm (câu 17).
Nguyên nhân sâu xa là sự kiêu ngạo thuộc linh, coi người giảng là trung tâm thay vì thập tự giá. Phao-lô nhấn mạnh: Đấng Christ không sai ông để làm báp-têm nhưng để rao giảng phúc âm, không bằng "tài hùng biện khôn khéo" kẻo làm vô hiệu quyền năng thập tự giá. Điều này dẫn vào phần sau chương 1, nơi ông ca ngợi sự dại dột của thập tự giá là quyền năng Chúa (câu 18-31), nhắc nhở rằng khôn ngoan thế gian dẫn đến chia rẽ, còn khôn ngoan Chúa mang hiệp một.[[4]](https://kinhthanh.httlvn.org/doc-kinh-thanh/1co/1?v=BD2011)
Liên hệ thực tế với đời sống Cơ Đốc nhân Việt Nam ngày nay
Ngày nay, Hội Thánh Việt Nam cũng đối mặt chia rẽ tương tự, dù bối cảnh khác Cô-rinh-tô. Ở các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, hay các tỉnh miền Trung, nhiều Hội Thánh phát triển nhanh nhờ ân điển Chúa, nhưng không ít nơi xuất hiện phe phái quanh mục sư, truyền đạo viên tài giỏi, hoặc các phong trào thờ phượng hiện đại vs truyền thống. Một số anh em nói: "Tôi theo mục sư A vì giảng hay", "Tôi theo nhóm B vì có ban nhạc rock", hoặc thậm chí "Tôi theo giáo phái X vì đúng Kinh Thánh hơn". Những chia rẽ này thường bắt nguồn từ cá nhân hóa đức tin, thiếu khiêm nhường, và ảnh hưởng văn hóa "sùng bái cá nhân" từ xã hội.
Trong đại dịch COVID-19 gần đây, nhiều Hội Thánh Việt Nam đã chứng kiến chia rẽ về cách thờ phượng online vs trực tiếp, hoặc quan điểm về vaccine, dẫn đến tranh cãi gay gắt trên mạng xã hội. Một số rời Hội Thánh vì bất đồng với lãnh đạo, quên rằng Hội Thánh là thân thể Christ. Ở nông thôn, chia rẽ có thể do tranh chấp đất đai nhà thờ hoặc ưu tiên cá nhân. Những điều này làm suy yếu chứng nhân phúc âm, khiến thế gian cười nhạo Cơ Đốc nhân Việt Nam – một dân tộc đang khát khao chân lý giữa thử thách kinh tế, áp lực vô thần từ quá khứ.
Phao-lô dạy chúng ta vượt qua bằng cách tập trung vào Christ. Trong đời sống hàng ngày, Cơ Đốc nhân Việt Nam – từ công nhân, nông dân đến trí thức – cần thực hành hiệp một qua giúp đỡ lẫn nhau: thăm viếng anh em khó khăn, cầu nguyện chung, chia sẻ phúc âm ngoài Hội Thánh. Khi đối mặt thất nghiệp, bệnh tật, hay kỳ thị tôn giáo, sự hiệp một giúp vượt thử thách, như Gia-cơ 1:2-4 dạy vui mừng trong hoạn nạn để trưởng thành.
Ứng dụng thực tiễn để vượt qua chia rẽ trong Hội Thánh
Để áp dụng I Cô-rinh-tô 1, Hội Thánh Việt Nam cần: (1) Kiểm điểm lòng mình: Ai là trung tâm – Christ hay con người? Hãy tự hỏi như Phao-lô: "Christ có bị chia cắt không?" (2) Lãnh đạo khiêm nhường: Mục sư, trưởng nhóm tránh xây dựng "đế chế cá nhân", tập trung rao giảng thập tự giá. (3) Thực hành yêu thương: Phi-líp 2:2 khuyên "đồng tâm, cùng một ý yêu nhau", giúp đỡ anh em yếu đuối, như chia cơm áo trong lũ lụt miền Trung. (4) Rao giảng phúc âm: Chia rẽ cản trở truyền giáo; hiệp một thu hút người mất linh hồn. (5) Cầu nguyện cho ngày sau cùng: Như câu 7-8, chờ Chúa hiện ra, Chúa sẽ giữ vững chúng ta nếu hiệp một.
Trong những ngày cuối cùng này, khi dấu hiệu tiên tri ứng nghiệm (chiến tranh, thiên tai), Hội Thánh Việt Nam phải là ngọn hải đăng hiệp một, chia sẻ phúc âm giữa thế hệ trẻ mê mạng xã hội. Hãy để I Cô-rinh-tô 1 nhắc nhở:
"Ai tự hào, hãy tự hào trong Chúa" (câu 31).Chỉ khi tôn vinh Christ, Hội Thánh mới vững mạnh, chiến thắng chia rẽ.
Kết luận: Lời kêu gọi hiệp một trong Christ
I Cô-rinh-tô 1 lên án chia rẽ là tội lỗi, kêu gọi hiệp nhất nhân danh Christ. Đối với Cơ Đốc nhân Việt Nam, đây là lúc thực hành Lời Chúa giữa thử thách đời sống, để Hội Thánh trở thành cộng đồng yêu thương, chứng nhân sống động. Hãy để Thánh Linh hiệp nhất chúng ta, vì "Hội Thánh là thân thể của Đấng Christ" – một và không thể chia cắt. Amen.
(Bài viết khoảng 1250 từ)