Bạn Có Câu Hỏi Gì?
Ví dụ: Hôn Nhân, Tình Dục, Tiền Bạc, Khủng Long, Thuốc Lá, Xăm Hình, v,v ...

*Xin đánh tiếng việt có dấu hoặc sử dụng tiếng anh.
*Hiện tại việc dịch thuận tài liệu vẫn đang cần rất nhiều đóng góp. Nếu bạn có thể đóng góp, hãy liên hệ facebook qua trang thông tin.

Phi-e-rơ là ai trong Kinh thánh?

và nhận biết ân điển đã ban cho tôi, thì Gia-cơ, Sê-pha, Giăng là những người được tôn như cột trụ, trao tay hữu giao kết với chúng tôi, tức là Ba-na-ba và tôi, hầu cho chúng tôi đi đến cùng dân ngoại, còn các người ấy thì đến cùng những kẻ chịu phép cắt bì.
Ga-la-ti 2: 9
Simon Peter, còn được gọi là Cephas (Giăng 1:42), là một trong những môn đồ đầu tiên của Chúa Giê Su Christ. Ông là một môn đồ thẳng thắn và nhiệt thành, một trong những người bạn thân nhất của Chúa Giê-su, một sứ đồ và là “trụ cột” của hội thánh (Ga-la-ti 2: 9). Peter rất nhiệt tình, có ý chí mạnh mẽ, bốc đồng, và đôi khi hơi thô lỗ. Nhưng với tất cả những điểm mạnh của mình, Peter đã có một số lần thất bại trong đời. Tuy nhiên, Chúa đã chọn ông tiếp tục uốn nắn ông thành chính xác con người mà Ngài đã định cho Phi-e-rơ trở thành.
Khi Đức Chúa Jêsus, trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, đoàn dân đông chen lấn nhau xung quanh Ngài đặng nghe đạo Đức Chúa Trời.
Lu-ca 5: 1
Si-môn gốc ở Bết-lê-hem (Giăng 1:44) và sống ở Ca-phác-na-um (Mác 1:29), cả hai thành phố trên bờ Biển Ga-li-lê . Anh ấy đã kết hôn (1 Cô-rinh-tô 9: 5), và anh ấy cùng với Gia-cơ và Giăng là đối tác kinh doanh đánh bắt có lãi (Lu-ca 5:10). Simon gặp Chúa Giê-su qua anh trai của ông là An-rê, người đã theo Chúa Giê-su sau khi nghe Giăng Báp-tít tuyên bố rằng Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời (Giăng 1: 35-36). Anrê liền đi tìm anh mình để đưa đến gặp Chúa Giêsu. Khi gặp Simon, Chúa Giê-su đặt cho anh một cái tên mới: Cephas (tiếng A-ram) hoặc Peter (tiếng Hy Lạp), có nghĩa là “đá” (Giăng 1: 40-42). Sau đó, Chúa Giê-su chính thức gọi Phi-e-rơ đi theo Ngài, tạo ra một mẻ cá thần kỳ (Lu-ca 5: 1-7). Ngay lập tức, Phi-e-rơ bỏ lại tất cả để theo Chúa (câu 11).
Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa là Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống.
Ma-thi-ơ 16: 16
Trong ba năm tiếp theo, Phi-e-rơ sống như một môn đồ của Chúa Giê-su. Là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, Phi-e-rơ trở thành người phát ngôn trên thực tế của Nhóm Mười Hai (Ma-thi-ơ 15:15, 18:21, 19:27; Mác 11:21; Lu-ca 8:45, 12:41; Giăng 6:68, 13 : 6-9, 36). Đáng chú ý hơn, chính Phi-e-rơ là người đầu tiên xưng nhận Chúa Giê-xu là “Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống”, một lẽ thật mà Chúa Giê-su nói đã được thần linh bày tỏ cho Phi-e-rơ (Ma-thi-ơ 16: 16-17).
Phi-e-rơ là một phần của vòng trong của các môn đồ của Chúa Giê-su, cùng với Gia-cơ và Giăng. Chỉ có ba người đó có mặt khi Chúa Giê-su cho con gái của Giai-ru sống lại (Mác 5:37) và khi Chúa Giê-su bị biến hình trên núi (Ma-thi-ơ 17: 1). Phi-e-rơ và Giăng được giao nhiệm vụ đặc biệt là chuẩn bị bữa ăn cuối cùng của Lễ Vượt Qua (Lu-ca 22: 8).
Trong một số trường hợp, Phi-e-rơ cho thấy mình là người bốc đồng đến mức hấp tấp. Ví dụ, chính Phi-e-rơ đã rời thuyền để đi trên mặt nướcvới Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 14: 28-29) —và nhanh chóng rời mắt khỏi Chúa Giê-su và bắt đầu chìm (câu 30). Chính Phi-e-rơ đã gạt Chúa Giê-su sang một bên để quở trách Ngài vì đã nói về cái chết của Ngài (Ma-thi-ơ 16:22) —và được Chúa sửa chữa nhanh chóng (câu 23). Chính Phi-e-rơ đã đề nghị dựng ba đền tạm để tôn kính Môi-se, Ê-li và Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 17: 4) —và ngã xuống đất trong sự im lặng sợ hãi trước vinh quang của Đức Chúa Trời (câu 5-6). Chính Phi-e-rơ đã rút gươm và tấn công tôi tớ của thầy tế lễ thượng phẩm (Giăng 18:10) —và ngay lập tức được bảo phải bọc vũ khí của mình (câu 11). Chính Phi-e-rơ đã khoe rằng ông sẽ không bao giờ từ bỏ Chúa, ngay cả khi mọi người khác làm như vậy (Ma-thi-ơ 26:33) —và sau đó đã phủ nhận ba lần rằng ông thậm chí còn biết Chúa (các câu 70-74).
Trải qua tất cả những thăng trầm của Phi-e-rơ, Chúa Giê-xu vẫn là Chúa yêu thương và là Đấng hướng dẫn trung thành của ông. Chúa Giê-su tái xác nhận Simon là Phi-e-rơ, “Tảng đá” trong Ma-thi-ơ 16: 18-19, hứa rằng ông sẽ là công cụ để thành lập Giáo hội của Chúa Giê-su. Sau khi Ngài phục sinh, Chúa Giê-su đặc biệt gọi Phi-e-rơ là người cần nghe tin mừng (Mác 16: 7). Và, lặp lại phép lạ đánh bắt được nhiều cá, Chúa Giê-su đặc biệt chú ý đến việc tha thứ và phục hồi Phi-e-rơ và tái lập ông làm sứ đồ (Giăng 21: 6, 15-17).
Vào ngày Lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ là người thuyết trình chính cho đám đông ở Giê-ru-sa-lem (Công vụ 2: 14ff), và Hội thánh bắt đầu với khoảng 3.000 tín đồ mới (câu 41). Sau đó, Phi-e-rơ chữa lành một người ăn xin què (Công vụ 3) và mạnh dạn rao giảng trước Tòa Công luận (Công vụ 4). Ngay cả việc bắt giữ, đánh đập và đe dọa cũng không thể làm nản lòng của Phi-e-rơ trong việc rao giảng Đấng Christ Phục sinh (Công vụ 5).
Lời hứa của Chúa Giê-su rằng Phi-e-rơ sẽ là nền tảng để xây dựng Hội Thánh đã được thực hiện trong ba giai đoạn: Phi-e-rơ rao giảng vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Công vụ 2). Sau đó, Người hiện diện khi người Sa-ma-ri nhận được Chúa Thánh Thần (Cv 8). Cuối cùng, ông được triệu tập đến nhà của nhân vật trung tâm La Mã Cornelius, người cũng tin và nhận được Chúa Thánh Thần (Công vụ 10). Bằng cách này, Phi-e-rơ đã “mở khóa” ba thế giới khác nhau và mở cánh cửa Hội thánh cho người Do Thái, người Sa-ma-ri và dân ngoại.
Ngay cả khi là một sứ đồ, Phi-e-rơ đã trải qua một số nỗi đau ngày càng tăng. Lúc đầu, ông đã chống lại việc truyền phúc âm cho Cornelius, một người dân ngoại. Tuy nhiên, khi thấy người Rô-ma tiếp nhận Đức Thánh Linh theo cách ông đã làm, Phi-e-rơ kết luận rằng “Đức Chúa Trời không thiên vị” (Công vụ 10:34). Sau đó, Phi-e-rơ bảo vệ mạnh mẽ quan điểm của dân ngoại là những người tin Chúa và cương quyết rằng họ không cần phải tuân theo luật pháp Do Thái (Công 15: 7-11).
Một giai đoạn phát triển khác trong cuộc đời của Phi-e-rơ liên quan đến chuyến thăm của ông đến An-ti-ốt, nơi ông được các tín đồ dân ngoại thông công. Tuy nhiên, khi một số người Do Thái theo chủ nghĩa hợp pháp đến Antioch, Phi-e-rơ, để xoa dịu họ, đã rút lui khỏi các Cơ đốc nhân dân ngoại. Sứ đồ Phao-lô coi điều này là đạo đức giả và gọi nó như vậy vào mặt Phi-e-rơ (Ga-la-ti 2: 11-14).
Sau này khi về già, Phi-e-rơ đã dành thời gian với Giăng Mác (I Phi-e-rơ 5:13), người đã viết phúc âm của Mác dựa trên những hồi tưởng của Phi-e-rơ về thời gian của ông với Chúa Giê-xu. Phi-e-rơ đã viết hai thư tín được soi dẫn, 1 và 2 Phi-e-rơ, trong khoảng thời gian từ năm 60 đến năm 68 sau Công Nguyên. Chúa Giê-su nói rằng Phi-e-rơ sẽ chết vì tử đạo (Giăng 21: 18-19) —một lời tiên tri được ứng nghiệm, có lẽ là dưới triều đại của Nero. Truyền thống kể rằng Phi-e-rơ đã bị đóng đinh ngược ở La Mã, và mặc dù câu chuyện như vậy có thể là sự thật, nhưng không có nhân chứng lịch sử hoặc kinh thánh nào về cái chết của Phi-e-rơ.
Chúng ta có thể học được gì từ cuộc đời của Phi-e-rơ? Dưới đây là một số bài học:
Chúa Giêsu chiến thắng nỗi sợ hãi. Dù bước ra khỏi con thuyền trên biển khơi hay lần đầu tiên bước qua ngưỡng cửa nhà dân ngoại, Phi-e-rơ đã tìm thấy lòng can đảm khi bước theo Chúa Giê-su Christ. "Không có sự sợ hãi trong tình yêu. Nhưng tình yêu thương trọn vẹn xua đuổi sự sợ hãi ”(1 Giăng 4:18).
Chúa Giêsu tha thứ cho sự bất trung. Sau khi khoe khoang lòng trung thành của mình, Phi-e-rơ đã nhiệt thành chối Chúa ba lần. Dường như Phi-e-rơ đã đốt những cây cầu của mình, nhưng Chúa Giê-su đã yêu thương xây dựng lại chúng và phục hồi Phi-e-rơ phục vụ. Phi-e-rơ từng là một người từng thất bại, nhưng với Chúa Giê-su, thất bại không phải là dấu chấm hết. “Nếu chúng ta không thành tín, thì Ngài sẽ vẫn trung thành, vì Ngài không thể bỏ mình được” (2 Ti-mô-thê 2:13).
Chúa Giêsu kiên nhẫn giảng dạy. Qua nhiều lần, Phi-e-rơ cần sự sửa chữa, và Chúa đã ban cho điều đó với lòng kiên nhẫn, sự cứng rắn và tình yêu thương. Giáo viên Thạc sĩ tìm kiếm những sinh viên sẵn sàng học hỏi. “Ta sẽ chỉ dẫn và dạy dỗ con đường mà con nên đi” (Thi-thiên 32: 8).
Chúa Giê-xu nhìn chúng ta như Ngài muốn chúng ta trở thành. Ngay lần đầu tiên họ gặp nhau, Chúa Giê-su đã gọi Simon là “Phi-e-rơ”. Người đánh cá thô bạo và liều lĩnh, trong mắt Chúa Giê-su, là một tảng đá vững chắc và trung thành. “Ai đã khởi công việc lành trong anh em, thì sẽ tiếp tục hoàn thành” (Phi-líp 1: 6).
Chúa Giê-su sử dụng những anh hùng không có khả năng. Phi-e-rơ là một người đánh cá từ Ga-li-lê, nhưng Chúa Giê-su gọi ông là ngư phủ của loài người (Lu-ca 5:10). Vì Phi-e-rơ sẵn sàng bỏ tất cả những gì ông có để theo Chúa Giê-su, nên Đức Chúa Trời đã sử dụng ông theo những cách tuyệt vời. Khi Phi-e-rơ rao giảng, mọi người ngạc nhiên về sự dạn dĩ của ông vì ông “không có học thức” và “bình thường”. Nhưng sau đó họ lưu ý rằng Phi-e-rơ “đã ở với Chúa Giê-xu” (Công vụ 4:13). Ở với Chúa Giê-xu tạo nên tất cả sự khác biệt.
* Kinh Thánh Tham Khảo:
Ga-la-ti 2: 9 - và nhận biết ân điển đã ban cho tôi, thì Gia-cơ, Sê-pha, Giăng là những người được tôn như cột trụ, trao tay hữu giao kết với chúng tôi, tức là Ba-na-ba và tôi, hầu cho chúng tôi đi đến cùng dân ngoại, còn các người ấy thì đến cùng những kẻ chịu phép cắt bì.
Lu-ca 5: 1 - Khi Đức Chúa Jêsus, trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, đoàn dân đông chen lấn nhau xung quanh Ngài đặng nghe đạo Đức Chúa Trời.
Ma-thi-ơ 16: 16 - Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa là Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống.
Lu-ca 22: 8 - Đức Chúa Jêsus sai Phi-e-rơ và Giăng đi, mà phán rằng: Hãy đi dọn lễ Vượt Qua cho chúng ta ăn.
Ma-thi-ơ 26:33 - Phi-e-rơ cất tiếng thưa rằng: Dầu mọi người vấp phạm vì cớ thầy, song tôi chắc không bao giờ vấp phạm vậy.
Giăng 21: 6 - Ngài phán rằng: Hãy thả lưới bên hữu thuyền, thì các ngươi sẽ được. Vậy, các người ấy thả lưới xuống, được nhiều cá đến nổi không thể kéo lên nữa.
Ga-la-ti 2: 11 - Nhưng khi Sê-pha đến thành An-ti-ốt, tôi có ngăn can trước mặt người, vì là đáng trách lắm.
Giăng 21: 18 - Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, khi ngươi còn trẻ, ngươi tự mình thắt lưng lấy, muốn đi đâu thì đi; nhưng khi ngươi già, sẽ giơ bàn tay ra, người khác thắt lưng cho và dẫn ngươi đi đến nơi mình không muốn.
I Giăng 4:18 - Quyết chẳng có điều sợ hãi trong sự yêu thương, nhưng sự yêu thương trọn vẹn thì cắt bỏ sự sợ hãi; vì sự sợ hãi có hình phạt, và kẻ đã sợ hãi thì không được trọn vẹn trong sự yêu thương.
II Ti-mô-thê 2:13 - nếu chúng ta không thành tín, song Ngài vẫn thành tín, vì Ngài không thể tự chối mình được.

* Bản Dịch theo GotQuestions
* Nếu bạn cảm thấy bản dịch này chưa đúng hoặc chưa phù hợp, xin hãy liên hệ và đóng góp bản dịch mới.