Việc Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đồ có ý nghĩa gì?
Trước ngày lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ mình phải lìa thế gian đặng trở về cùng Đức Chúa Cha đến rồi; Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng.
Giăng 13: 1
Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đồ (Giăng 13: 1–17) xảy ra ở phòng trên , trong Bữa Tiệc Ly và có ý nghĩa theo ba cách. Đối với Chúa Giê-xu, đó là sự thể hiện sự khiêm nhường và chức vụ đầy tớ của Ngài. Đối với các môn đồ, việc rửa chân hoàn toàn trái ngược với thái độ của lòng họ lúc bấy giờ. Đối với chúng ta, rửa chân là tượng trưng cho vai trò của chúng ta trong thân thể của Đấng Christ.
Aáy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.
Ma-thi-ơ 20:28
Việc đi dép lê trên những con đường bẩn thỉu của Y-sơ-ra-ên vào thế kỷ thứ nhất khiến người ta bắt buộc phải rửa chân trước bữa ăn chung, đặc biệt là khi người ta ngồi dựa vào bàn thấp và bàn chân có rất nhiều bằng chứng. Khi Chúa Giê-su đứng dậy khỏi bàn và bắt đầu rửa chân cho các môn đồ (Giăng 13: 4), Ngài đang làm công việc của những người tôi tớ thấp hèn nhất. Các môn đồ hẳn đã sửng sốt trước hành động khiêm nhường và hạ mình này, rằng Đấng Christ, Chúa và là chủ của họ, phải rửa chân cho các môn đồ của Ngài, khi đó là công việc thích hợp của họ để rửa chân cho Ngài. Nhưng khi Chúa Giê-su đến thế gian lần đầu tiên, Ngài không đến với tư cách là Vua và Kẻ chinh phạt, mà là Người Tôi Tớ đau khổ của Ê-sai 53. Như Ngài đã tiết lộ trong Ma-thi-ơ 20:28, Ngài đến “không phải để được phục vụ mà là để phục vụ, và ban cho. mạng sống của mình như một giá chuộc cho nhiều người.”Sự khiêm nhường được thể hiện qua hành động của Ngài với khăn và chậu báo trước hành động khiêm nhường và tình yêu thương tối thượng của Ngài trên thập tự giá.
Môn đồ lại cãi lẫy nhau, cho biết ai sẽ được tôn là lớn hơn hết trong đám mình.
Lu-ca 22:24
Thái độ phục vụ của Chúa Giê-su hoàn toàn trái ngược với thái độ của các môn đồ, những người gần đây đã tranh cãi nhau xem họ là người lớn nhất (Lu-ca 22:24). Vì không có đầy tớ nào có mặt để rửa chân cho họ, nên việc rửa chân cho nhau sẽ không bao giờ xảy ra. Khi chính Chúa khom lưng thực hiện nhiệm vụ thấp hèn này, họ sững sờ trong im lặng. Tuy nhiên, trước sự tín nhiệm của mình, Phi-e-rơ rất khó chịu với việc Chúa rửa chân cho ông, và, không bao giờ cạn lời, Phi-e-rơ phản đối, "Ngài sẽ không bao giờ rửa chân cho tôi!"
Sau đó, Chúa Giê-su nói điều gì đó khiến Phi-e-rơ phải kinh ngạc hơn nữa: “Còn nếu ta không rửa cho ngươi, thì ngươi không thuộc về ta” (Giăng 13: 8), khiến Phi-e-rơ, người chân thật yêu mến Đấng Cứu Rỗi, yêu cầu được rửa sạch hoàn toàn. Sau đó, Chúa Giê-xu giải thích ý nghĩa thực sự của việc được Ngài rửa sạch. Phi-e-rơ đã kinh nghiệm được sự thanh tẩy của sự cứu rỗi và không cần được rửa lại theo nghĩa thiêng liêng. Sự cứu rỗi là hành động xưng công bình một lần bởi đức tin, nhưng quá trình nên thánh suốt đời là một quá trình rửa sạch vết nhơ tội lỗi mà chúng ta trải qua khi bước qua thế giới. Phi-e-rơ và các môn đồ — tất cả ngoại trừ Giu-đa, người chưa bao giờ thuộc về Đấng Christ — chỉ cần sự thanh tẩy về mặt vật chất này.
Sự thật này chỉ là một trong số những sự thật mà Cơ đốc nhân có thể áp dụng vào cuộc sống của họ. Trước tiên, khi đến với Đấng Christ để rửa tội, chúng ta có thể chắc chắn rằng điều đó là vĩnh viễn và trọn vẹn. Không hành động nào có thể làm cho chúng ta sạch tội hơn nữa, vì tội lỗi của chúng ta đã được đổi lấy sự công bình trọn vẹn của Đấng Christ trên thập tự giá (2 Cô-rinh-tô 5:21). Nhưng chúng ta cần được thanh tẩy liên tục khỏi những tác động của việc sống trong xác thịt trong một thế giới bị tội lỗi nguyền rủa. Việc rửa sạch liên tục sự nên thánh được thực hiện bởi quyền năng của Đức Thánh Linh, Đấng sống trong chúng ta, qua việc “rửa nước bởi Lời” (Ê-phê-sô 5:26), được ban cho chúng ta để trang bị cho chúng ta mọi công việc tốt (2 Ti-mô-thê. 3: 16–17).
Hơn nữa, khi Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đồ, Ngài nói với họ (và cả chúng ta), “Ta đã nêu gương cho các ngươi, các ngươi hãy làm như ta đã làm cho các ngươi” (Giăng 13:15). Là môn đồ của Ngài, chúng ta phải bắt chước Ngài, phục vụ lẫn nhau trong tâm hồn thấp hèn, tìm cách xây dựng lẫn nhau trong sự khiêm nhường và yêu thương. Khi chúng ta tìm kiếm sự ưu việt, chúng ta làm mất lòng Chúa, Đấng đã hứa rằng sự vĩ đại thực sự trong vương quốc của Ngài sẽ được đạt được bởi những người có lòng đầy tớ (Mác 9:35; 10:44). Khi có lòng đầy tớ ấy, Chúa đã hứa, chúng ta sẽ được ban phước rất nhiều (Giăng 13:17).
* Kinh Thánh Tham Khảo:
Giăng 13: 1 - Trước ngày lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ mình phải lìa thế gian đặng trở về cùng Đức Chúa Cha đến rồi; Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng.
Ma-thi-ơ 20:28 - Aáy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.
Lu-ca 22:24 - Môn đồ lại cãi lẫy nhau, cho biết ai sẽ được tôn là lớn hơn hết trong đám mình.
Giăng 13: 8 - Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa sẽ chẳng rửa chân tôi bao giờ! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu ta không rửa cho ngươi, ngươi chẳng có phần chi với ta hết.
Ê-phê-sô 5:26 - để khiến Hội nên thánh sau khi lấy nước rửa và dùng Đạo làm cho Hội tinh sạch,
Giăng 13:17 - Ví bằng các ngươi biết những sự nầy, thì có phước, miễn là các ngươi làm theo.
* Bản Dịch theo GotQuestions
* Nếu bạn cảm thấy bản dịch này chưa đúng hoặc chưa phù hợp, xin hãy liên hệ và đóng góp bản dịch mới.
* Nếu bạn cảm thấy bản dịch này chưa đúng hoặc chưa phù hợp, xin hãy liên hệ và đóng góp bản dịch mới.
Nếu bạn thích trang này, xin hãy giúp chúng tôi chia sẽ cho bạn bè: